Nó chơi thân với mình từ nhỏ. Nó là ai thì nó ra cũng chẳng ai biết nên nói làm gì, và quan trọng gì đâu Gọi nó là bạn vàng vì trong yahoo của nó có mục bạn vàng mình vinh dự được nó cho vào. Mình cũng bắt chước lập cái mục bạn và rồi cũng cho nó vào. Lâu hai đứa gọi cho nhau lại nhể: gì thế bạn vàng? Và dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì vớii mình nó vẫn cứ là bạn vàng!
Hồi nhỏ lúc nó mới sinh người ta bảo nó có tướng mạo phi phàm. Mà quả thật hồi nhỏ nó thông minh thật, học giỏi thật. Nó thuộc bộ ba thần đồng của thế hệ mình thời đó. Hồi đó lứa mình có ba đứa thần đồng, nghĩ cũng hay, lại có hoàn cảnh, khả năng khác nhau. Một đứa con nhà giàu học giỏi toán, đứa con nhà nghèo học giỏi văn, còn nó con nhà vừa vừa môn gì cũng giỏi, toán, văn,thơ, chữ đẹp,..cũng ngon. Nhà nó lại vừa vừa nên dễ gần gũi, nhiều người yêu mến nên nó hot hơn cả.
Đã học giỏi rồi nó lại còn đá bóng hay nữa mới chết chứ, biết bao nhiêu em thời đó thần tượng nó. Nhắc đến đá bóng mình lại nhớ đến chuyện ngày đó cả xóm chẳng có nổi tiền mua nổi trái bóng, nhờ nó thi học sinh đậu học sinh giỏi mới được bố quả bóng cả xóm mới có được quả bóng để đá. Vì nó vừa đã hay lại vừa, lại vừa chủ bóng nên nó như ông hoàng trong xóm. Sai thằng này thằng kia đều cái một. thằng nào mà cãi lời nó đem ra đấu tố thì chết. Hồi đó nó thích MU vậy là cả xóm thằng nào cũng thích MU chẳng thằng nào dám thích khác. Hồi đó mình thích Chelsea mà chỉ dám âm thầm không dám nói ra. Mình mà nó ra thì mỗi lần đá thua chúng đêm đấu tố chelsea của mình cả ngày. Mà chesea của mình hồi đó đá dở chứ đâu như bây giờ. Cũng mãi tới sau này khi lớn lên mình mới dám nhận là Fan Chelsea. Và mỗi lần hai đội sắp gặp nhau hay cạnh tranh chức vô định thì hai đứa lại có một cuộc đấu khẩu nảy tới khi nào tức tới muốn đánh nhau mới chịu dừng lại. Và mỗi lần MU mà đá với Chelsea mà không có nó mình lại cứ thấy thiếu thiếu thế nào, dù ngồi xem với nhau toàn khích nhau.
Nhưng cuộc đời đâu ai biết trước được, hai thằng kia vẫn thần đồng. thì nó lại đi theo chiều kim tự tháp chổng ngược. Hồi tiểu học nó họ sinh giỏi, cấp hai nó học sinh khá, cấp ba trung bình đại học thì chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm. Nhưng được cái bạn bè nó thì lại theo chiều ngược lại. Có lẽ cũng vì thế mà thành tích học tập của nó theo chiều như vậy.Vì nó là một thằng chơi hết mình, sống hết mình Vì bạn!
Học xong cấp ba nó thi rơt đại học, Nó quyết tâm ôn thi thêm một năm nhưng vẫn rớt, rồi chấp nhận vào học một trường đại học dân lập. Tại đây nó lập kỉ lục của trường một năm hai lớp. Ông bà già nó nuôi nó tám năm từ gia đình có số má trở nên khó khăn phải bán mấy miến đất nuôi mấy anh em nó ăn học, mà nuôi nó hơn cả.
Trường nó cũng có khó khăn gì đâu, chỉ cần đi học điểm danh là cho qua cả vậy mà nó cũng không qua nổi một năm nó đến lớp có mấy buổi. Hồi nó sinh viên phòng trọ nó gần như là trạm tiếp khách tại Sài Gòn. Ai đến cũng được, thằng chuẩn bị đi xuất khẩu lao động cũng ghé, thằng vào đi làm cũng ghé, thằng đi chơi cũng tới, thất nghiệp đến ở cũng đến ở,rồi đứa em nào vào thi đại học cũng nhờ nó, Và đứa nào đi vào chơi thì không thể không ghé chọ nó. Hầu như đứa nào vào Sài Gòn cũng tìm gặp nó. Nó nói đùa vào Sài Gòn mà không gặp tao khác nào ra Hà Nội mà không đến Hồ Gươm. Mà gặp nó thì lại nhậu ngày nào cũng tới khuya sức đâu mà học. Nó chơi hết mình với bạn, không kể nghèo hèn, nói chuyện khi nào cũng vui vẻ không chấp nhất nên hầu như đứa nào cũng thích chơi với nó. Nhiều đứa nhờ phòng trọ nó trú chân lúc họa nạn sau này chẳng thấy đâu.
Có lân,Hồi sinh viên mình kẹt tiền gọi cho nó bảo có không cho tao mượn đợ 500k. Nó cứ ậm ừ rồi bảo tới chộ phong nó lấy. Tới phòng nó đưa mình năm trăm. Mình hỏi sao đứng dưới gọi điện cho nó mà không được. Nó bảo hết pin. Nhìn cục sạc một mình chẳng thấy điện thoại đâu. Mới vỡ lẽ ra nó đem điện thoại đi cầm cho mình vay!
Mà đã bạn bè ngoài thôi chưa đủ, lại còn thêm bạn ảo. Trời phú cho nó chơi cái gì cũng giỏi. Nó chơi game, game nào cũng pờ rồ cả. Nên nó cày thâu đêm suốt sáng để pờ rồ. Lâu lâu lại offline, lâu lâu lại có một pờ rồ đâu tới ghé thăm. Game bạn chiếm hết thời gian của nó. Có lần mình được thuộc dạng con ngoan trò giỏ được cử đến giúp đỡ, giám sát nó học tập theo kiểu học thầy không tày học bạn. Ai ngờ mình suýt thành pờ rồ, mình học thêm được tứ đổ tường. Haizz
Phải dùng hết mọi quyết tâm cuối cùng nó mới lấy được tấm bằng đại học sau 8 năm đằng đặng. Ai cũng mừng, cho nó và hơn cả là ông bà già nó. Cuối cùng cũng có thành quả sau bao năm "vất vả". Ngày nó lấy bằng ai cũng mời nó đến nhà ăn cơm. Bạn bè, anh em thì mở hội ăn mừng. Một tấm bằng thế kỷ!
Nó ra trường chú bác cô gì khắp nơi từng cũng hứa xin việc cho nó lúc còn học mà lâu rồi chưa ra để động viên. Nên nó có việc làm khá dễ. Tưởng đâu bao khó khăn cũng tới ngày hái quả. Đi làm được mấy tháng nó lại uống say té xe, gãy tay nằm viễn hơn tháng. Nghe tin mẹ nó ngất.
Hôm nó ra viện được mấy ngày thì sinh nhật nó. Sinh nhật nó năm nào cũng đông,.Bạn bè giúp nó nhiều lúc nằm viện. Tê tê nó bắt đầu sến:
Tài sản lớn nhất đời tao chỉ còn tài sản là mấy đứa bạn. Mình thấy sến nên chen vào: Rứa mi bán tau được bao nhiêu thì bán đi nì!
Như mọi khi nó lại nói mình: Dạng mi đến dừ mà không có con mô. Bán chó nó không mua! mình cười hehe. Thằng bạn đi với mình nó cứ thắc mắc sao bộn mày bạn bè lại ví nhau với chó?
Sáng hôm sau mình đem thắc mắc của thằng bạn nói chuyện với nó. Bọn mình ngẫm lại mới thấy. Bọn tôi đã hạ nhục loài chó!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét