Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014
Hội Nghị Diên Hồng
( từ tâm vũ trụ)
Năm đó mối họa giặc nguyên xâm lược cận kề. Chúng công khai gửi thư cho nhà Trần hỏi mượn đường đi đánh chiêm thành.
Biết rõ âm mưu thâm độc mượn đường thừa cơ cướp nước của chúng. Vua Trần phân vân không biết nên đánh hay nên hòa. Liền cho triệu tập các bô lão khắp nơi về bến Bình Than để hỏi ý kiến.
Hôm đó,Trần Quốc Toản một trẻ trâu dòng dõi quý tộc nhà trần có cha hy sinh trong chiến trận nóng lòng đánh giặc cũng phi ngữa đến tham dự. Nhưng do hội nghị dành cho bô lão nên lính gác không cho vào.
Thấy Trần Quốc Toản một mực đòi vào nhưng vì là hội nghị dành cho các bô lão để trẻ trau vào thì biết ăn nói sao với các cụ nên Vua Trần không thể cho vào được. Để xoa dịu Trần Quốc Toản Vua Trần sai ban cho Trần Quốc Toàn một trái cam chín mọng để cảm kích sự húng cún của Toản với đất nước. Nhưng Toản vãn không chịu về vẫn đứng hóng hội nghị Tức dẫn vì không được dự vì bị khinh hỉ mũi chưa sạch Toản bóp nát quả cam tại ngay tại chộ. Rất may khi ấy Vua Trần đã bắt đầu phát biều tại hội nghị nên không để ý đến việc làm phạm thượng của Toản.
Sau khi đề cập về tình hình éo le hiện tại. Vua Trần từ tốn hỏi các cô lão nên hòa hay nên đánh?
Các bô lão đông thanh: Đánh!
Tiếng hô đánh như sấm vang vọng cả cả bến Bình Than.
Quốc Toản nghe sướng tê tái trong lòng. Vứt bỏ trái cam nát leo lên ngựa chayj về phủ thu phục binh mã chuẩn bị chiến.
Còn một anh lính gác đứng bên cửa hội nghị nghị vẻ mặt buồn bã nói thầm: Dcm bọn già đéo thằng nào ra mặt trận cả mà hô đánh thì to lắm!
Thằng Bạn Vàng
Nó chơi thân với mình từ nhỏ. Nó là ai thì nó ra cũng chẳng ai biết nên nói làm gì, và quan trọng gì đâu Gọi nó là bạn vàng vì trong yahoo của nó có mục bạn vàng mình vinh dự được nó cho vào. Mình cũng bắt chước lập cái mục bạn và rồi cũng cho nó vào. Lâu hai đứa gọi cho nhau lại nhể: gì thế bạn vàng? Và dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì vớii mình nó vẫn cứ là bạn vàng!
Hồi nhỏ lúc nó mới sinh người ta bảo nó có tướng mạo phi phàm. Mà quả thật hồi nhỏ nó thông minh thật, học giỏi thật. Nó thuộc bộ ba thần đồng của thế hệ mình thời đó. Hồi đó lứa mình có ba đứa thần đồng, nghĩ cũng hay, lại có hoàn cảnh, khả năng khác nhau. Một đứa con nhà giàu học giỏi toán, đứa con nhà nghèo học giỏi văn, còn nó con nhà vừa vừa môn gì cũng giỏi, toán, văn,thơ, chữ đẹp,..cũng ngon. Nhà nó lại vừa vừa nên dễ gần gũi, nhiều người yêu mến nên nó hot hơn cả.
Đã học giỏi rồi nó lại còn đá bóng hay nữa mới chết chứ, biết bao nhiêu em thời đó thần tượng nó. Nhắc đến đá bóng mình lại nhớ đến chuyện ngày đó cả xóm chẳng có nổi tiền mua nổi trái bóng, nhờ nó thi học sinh đậu học sinh giỏi mới được bố quả bóng cả xóm mới có được quả bóng để đá. Vì nó vừa đã hay lại vừa, lại vừa chủ bóng nên nó như ông hoàng trong xóm. Sai thằng này thằng kia đều cái một. thằng nào mà cãi lời nó đem ra đấu tố thì chết. Hồi đó nó thích MU vậy là cả xóm thằng nào cũng thích MU chẳng thằng nào dám thích khác. Hồi đó mình thích Chelsea mà chỉ dám âm thầm không dám nói ra. Mình mà nó ra thì mỗi lần đá thua chúng đêm đấu tố chelsea của mình cả ngày. Mà chesea của mình hồi đó đá dở chứ đâu như bây giờ. Cũng mãi tới sau này khi lớn lên mình mới dám nhận là Fan Chelsea. Và mỗi lần hai đội sắp gặp nhau hay cạnh tranh chức vô định thì hai đứa lại có một cuộc đấu khẩu nảy tới khi nào tức tới muốn đánh nhau mới chịu dừng lại. Và mỗi lần MU mà đá với Chelsea mà không có nó mình lại cứ thấy thiếu thiếu thế nào, dù ngồi xem với nhau toàn khích nhau.
Nhưng cuộc đời đâu ai biết trước được, hai thằng kia vẫn thần đồng. thì nó lại đi theo chiều kim tự tháp chổng ngược. Hồi tiểu học nó họ sinh giỏi, cấp hai nó học sinh khá, cấp ba trung bình đại học thì chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm. Nhưng được cái bạn bè nó thì lại theo chiều ngược lại. Có lẽ cũng vì thế mà thành tích học tập của nó theo chiều như vậy.Vì nó là một thằng chơi hết mình, sống hết mình Vì bạn!
Học xong cấp ba nó thi rơt đại học, Nó quyết tâm ôn thi thêm một năm nhưng vẫn rớt, rồi chấp nhận vào học một trường đại học dân lập. Tại đây nó lập kỉ lục của trường một năm hai lớp. Ông bà già nó nuôi nó tám năm từ gia đình có số má trở nên khó khăn phải bán mấy miến đất nuôi mấy anh em nó ăn học, mà nuôi nó hơn cả.
Trường nó cũng có khó khăn gì đâu, chỉ cần đi học điểm danh là cho qua cả vậy mà nó cũng không qua nổi một năm nó đến lớp có mấy buổi. Hồi nó sinh viên phòng trọ nó gần như là trạm tiếp khách tại Sài Gòn. Ai đến cũng được, thằng chuẩn bị đi xuất khẩu lao động cũng ghé, thằng vào đi làm cũng ghé, thằng đi chơi cũng tới, thất nghiệp đến ở cũng đến ở,rồi đứa em nào vào thi đại học cũng nhờ nó, Và đứa nào đi vào chơi thì không thể không ghé chọ nó. Hầu như đứa nào vào Sài Gòn cũng tìm gặp nó. Nó nói đùa vào Sài Gòn mà không gặp tao khác nào ra Hà Nội mà không đến Hồ Gươm. Mà gặp nó thì lại nhậu ngày nào cũng tới khuya sức đâu mà học. Nó chơi hết mình với bạn, không kể nghèo hèn, nói chuyện khi nào cũng vui vẻ không chấp nhất nên hầu như đứa nào cũng thích chơi với nó. Nhiều đứa nhờ phòng trọ nó trú chân lúc họa nạn sau này chẳng thấy đâu.
Có lân,Hồi sinh viên mình kẹt tiền gọi cho nó bảo có không cho tao mượn đợ 500k. Nó cứ ậm ừ rồi bảo tới chộ phong nó lấy. Tới phòng nó đưa mình năm trăm. Mình hỏi sao đứng dưới gọi điện cho nó mà không được. Nó bảo hết pin. Nhìn cục sạc một mình chẳng thấy điện thoại đâu. Mới vỡ lẽ ra nó đem điện thoại đi cầm cho mình vay!
Mà đã bạn bè ngoài thôi chưa đủ, lại còn thêm bạn ảo. Trời phú cho nó chơi cái gì cũng giỏi. Nó chơi game, game nào cũng pờ rồ cả. Nên nó cày thâu đêm suốt sáng để pờ rồ. Lâu lâu lại offline, lâu lâu lại có một pờ rồ đâu tới ghé thăm. Game bạn chiếm hết thời gian của nó. Có lần mình được thuộc dạng con ngoan trò giỏ được cử đến giúp đỡ, giám sát nó học tập theo kiểu học thầy không tày học bạn. Ai ngờ mình suýt thành pờ rồ, mình học thêm được tứ đổ tường. Haizz
Phải dùng hết mọi quyết tâm cuối cùng nó mới lấy được tấm bằng đại học sau 8 năm đằng đặng. Ai cũng mừng, cho nó và hơn cả là ông bà già nó. Cuối cùng cũng có thành quả sau bao năm "vất vả". Ngày nó lấy bằng ai cũng mời nó đến nhà ăn cơm. Bạn bè, anh em thì mở hội ăn mừng. Một tấm bằng thế kỷ!
Nó ra trường chú bác cô gì khắp nơi từng cũng hứa xin việc cho nó lúc còn học mà lâu rồi chưa ra để động viên. Nên nó có việc làm khá dễ. Tưởng đâu bao khó khăn cũng tới ngày hái quả. Đi làm được mấy tháng nó lại uống say té xe, gãy tay nằm viễn hơn tháng. Nghe tin mẹ nó ngất.
Hôm nó ra viện được mấy ngày thì sinh nhật nó. Sinh nhật nó năm nào cũng đông,.Bạn bè giúp nó nhiều lúc nằm viện. Tê tê nó bắt đầu sến:
Tài sản lớn nhất đời tao chỉ còn tài sản là mấy đứa bạn. Mình thấy sến nên chen vào: Rứa mi bán tau được bao nhiêu thì bán đi nì!
Như mọi khi nó lại nói mình: Dạng mi đến dừ mà không có con mô. Bán chó nó không mua! mình cười hehe. Thằng bạn đi với mình nó cứ thắc mắc sao bộn mày bạn bè lại ví nhau với chó?
Sáng hôm sau mình đem thắc mắc của thằng bạn nói chuyện với nó. Bọn mình ngẫm lại mới thấy. Bọn tôi đã hạ nhục loài chó!
Chém Tí Lịch Sử
Trong khi lên mạng thì ngập tràn vụ dàn khoan Trung Quốc thì bật TV lên thì ngập tràn 60 năm chiến thắng Điện Biên Phủ. Vụ dàn khoan có lẽ đang làm vơi đi cảm xúc của nhiều người!
Hẳn các cô sẽ tự hào lắm với chiến thắng vang vọng năm châu chấn động địa cầu ngày nào đã khiến bọn thực dân Pháp cuốn gói cút khỏi Việt Nam. Vì các cô đã được dạy, được định hướng về điều đó.
Nhưng các cô ít biết rằng, chính các cô dân tộc các cô phải cảm ơn bọn Thục dân xâm lược ấy trên rất nhiều lĩnh vực, trong đó có việc bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của các cô.
Dưới sự bảo kê của bọn xâm lược ấy chúng nó cũng đã phải tẩn nhau mấy trận với bọn Tàu khựa để bảo vệ đất đai cho các cô trong quá khứ mà đến ngày hôm nay mỗi lần các cô đem ra cãi nhau về đất đai với bọn Khựa các cô cũng chỉ biết lôi cái hiệp ước giữa bọn xâm lược ấy với Khựa aka hiệp ước Pháp - Thanh.
Và với sự bao kê của bọ xâm lược ấy mà bọn Khựa không dám đụng đến một viên đá trên hai quần đảo Hoàng Trường thân yêu của các cô. Vì bỏn thức dân ấy đã đánh cho bọn Khựa te tua mất phát trên Biển. Nhưng sau bản hùng ca Điện Biên của các cô thì ca cô mất mẹ nó vào tay Khựa.
Hẳn các cô đã sướng lắm với cái độc lập dân tôc. Nhưng qua vụ Tàu khựa đưa dàn khoan vào nhà các cô. Các cô đã thấy các cô yếu đước bơ vơ với cái độc lâp của các cô chưa, khi mà có đéo thấy thằng nào, tổ chức nào bênh các cô một tiếng? Các cô đã thấy mình nhỏ nhoi yếu ớt khi đéo có thằng nào nó bảo kê cho chưa?.. . Các cô có thấy mình cần một đại ca bảo kê chưa? và không biết các cô có vơi đi tí nào về niềm tự hào chiến thằng không?
Thật sự khi nghe các cô thủ dâm nói rằng phương châm ngoại giao của các cô " muốn là bạn với tất cả các nước" là chính sách ngoại giao toẹt vời. Tôi đã nhiều lần nhổ nước bọt! Các cô đúng là một lũ không biết gì biết chơi nhưng lại nghĩ mình là dân chơi.Các cô thật thơ ngây khi nghĩ rằng chỉ chào nhau uống với nhau vài ly với nhiều thằng có nhiều bạn
đến khi cần giúp đợ nó sẽ giúp các cô. Phỏng!
Các cô ạ, muốn có thằng sẵn sàng vì cô chết thì phải cùng bay đêm cùng làm chuyện xấu, cùng có lơi ích với nó các cô ạ!
Bây giờ tới nước này ! Cái bọn vừa giàu vừa chơi đẹp đã không thèm chơi với các cô thì các cô nên làm bạn với thằng đểu cũng được. Tốt nhất các cô nên tuyên bố ủng hộ đường lưỡi bò của chúng nó và vòi của chúng nó ít xèng rồi yên ổn mà làm ăn.
Đó là thượng sách, tôi khuyên các cô thật lòng, Nhưng thật sự thì rất đau lòng với các cô! ...
Hẳn các cô sẽ tự hào lắm với chiến thắng vang vọng năm châu chấn động địa cầu ngày nào đã khiến bọn thực dân Pháp cuốn gói cút khỏi Việt Nam. Vì các cô đã được dạy, được định hướng về điều đó.
Nhưng các cô ít biết rằng, chính các cô dân tộc các cô phải cảm ơn bọn Thục dân xâm lược ấy trên rất nhiều lĩnh vực, trong đó có việc bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của các cô.
Dưới sự bảo kê của bọn xâm lược ấy chúng nó cũng đã phải tẩn nhau mấy trận với bọn Tàu khựa để bảo vệ đất đai cho các cô trong quá khứ mà đến ngày hôm nay mỗi lần các cô đem ra cãi nhau về đất đai với bọn Khựa các cô cũng chỉ biết lôi cái hiệp ước giữa bọn xâm lược ấy với Khựa aka hiệp ước Pháp - Thanh.
Và với sự bao kê của bọ xâm lược ấy mà bọn Khựa không dám đụng đến một viên đá trên hai quần đảo Hoàng Trường thân yêu của các cô. Vì bỏn thức dân ấy đã đánh cho bọn Khựa te tua mất phát trên Biển. Nhưng sau bản hùng ca Điện Biên của các cô thì ca cô mất mẹ nó vào tay Khựa.
Hẳn các cô đã sướng lắm với cái độc lập dân tôc. Nhưng qua vụ Tàu khựa đưa dàn khoan vào nhà các cô. Các cô đã thấy các cô yếu đước bơ vơ với cái độc lâp của các cô chưa, khi mà có đéo thấy thằng nào, tổ chức nào bênh các cô một tiếng? Các cô đã thấy mình nhỏ nhoi yếu ớt khi đéo có thằng nào nó bảo kê cho chưa?.. . Các cô có thấy mình cần một đại ca bảo kê chưa? và không biết các cô có vơi đi tí nào về niềm tự hào chiến thằng không?
Thật sự khi nghe các cô thủ dâm nói rằng phương châm ngoại giao của các cô " muốn là bạn với tất cả các nước" là chính sách ngoại giao toẹt vời. Tôi đã nhiều lần nhổ nước bọt! Các cô đúng là một lũ không biết gì biết chơi nhưng lại nghĩ mình là dân chơi.Các cô thật thơ ngây khi nghĩ rằng chỉ chào nhau uống với nhau vài ly với nhiều thằng có nhiều bạn
đến khi cần giúp đợ nó sẽ giúp các cô. Phỏng!
Các cô ạ, muốn có thằng sẵn sàng vì cô chết thì phải cùng bay đêm cùng làm chuyện xấu, cùng có lơi ích với nó các cô ạ!
Bây giờ tới nước này ! Cái bọn vừa giàu vừa chơi đẹp đã không thèm chơi với các cô thì các cô nên làm bạn với thằng đểu cũng được. Tốt nhất các cô nên tuyên bố ủng hộ đường lưỡi bò của chúng nó và vòi của chúng nó ít xèng rồi yên ổn mà làm ăn.
Đó là thượng sách, tôi khuyên các cô thật lòng, Nhưng thật sự thì rất đau lòng với các cô! ...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)