Vừa rồi có thằng bạn nó gọi điện kêu mình đến nhậu. Đến nơi thấy nó bảo nhậu thịt mèo mình bỏ về ngay. Nhắc đến thịt mèo làm mình nhớ đến thằng bạn! Vì nó mà mình thề không bao giờ đụng đến thị mèo nữa!
Nó tên Vinh, nhưng bọn mình hay gọi là Vinh râu vì nó có râu quai nón. Mình bắt đầu chơi với nó từ mấy năm cấp ba. Nhưng lần đầu gặp nó là năm học lớp 9.
Hồi đó ở huyện mình cứ mấy lớp cuối cấp là thi học kỳ thi thử tốt nghiêp là phòng giáo dục gom các trường ở các xã gần lại thành lại thành các cụm để thi để tập duyệt cho học sinh cũng như giáo viên thi chuẩn bị thi tốt nghiệp cho quen. Học sinh được sắp số báo danh theo Anpha bê, mình với nó tên cùng chữ V nên thi chung phòng. Bữa đó thi môn toán nó ngồi sau mình. Vào thi được chừng hai mươi phút mình đang miệt mài làm bài thì bỗng có cây bút dúi vào hông mình, mình quay ra sau nó bảo.ê để bài ra cho xem với. Tính mình khi đi thi vẫn hay cho bọn bạn copy nhưng khi nào làm xong mình phải làm xong đã mới cho xem Lúc đó mình có quen biết gì nó đâu và lại đang làm câu ba chưa xong, nên mình không cho. Ít phút sau nó lại dúi bút vào hông mình rồi xin lần nữa nhưng mình làm chưa xong nên không cho nó xem. Mấy phút sau nó lại dúi viết vào hông mình lần nữa, lần này mình thấy bực mình quay lại định quát nó câu, chờ chút nữa. Nhưng lần này mình vừa quay xuống chưa kịp nói gì nó đã nói với giọng hổ báo, mày nhớ nhé mày không cho tau xem ra về mày biết mặt tao. Mình hãi quá, nghĩ mình đạp xe đạp lên đây thi, ra về nó chặn đường thì bỏ mẹ, nên ngay lập tức xoay người sang bên trải tờ giấy thi mình rộng ra vừa làm vừa để cho nó xem. Suốt mấy kì thi năm đó hễ cứ đến xoay số điểm danh số nó gần số mình thì mình lại mở ra cho nó xem. Khi đó nó cũng được phết, có mấy lần thi xong mời mình ra căng tin uống nước nhưng mình không đi.
Tưởng đâu thi tốt nghiệp lớp chín xong thì mình thoát nó.Ai ngờ lên lớp 10 trường mình lại sắp lớp theo anpha bê lần nữa. Mình lại học chung với nó một lớp. Học chung rồi với nó mình mới biết nó là đại ca của trường chứ đâu có đùa, may mà lần trước mình thi cho nó coi bài không thì nhừ tử rồi. Học lớp mười mình với nó lại ngồi gần nhau. Như mõi lần mỗi khi khó khăn mình lại giúp nó vượt khó dần mình vớt nó chơi thân.
Nói là quen với thằng giang hồ, quận bậc nhất trường chứ! với mình phải nói là " Vinh hạnh có nó trong friend list" như người ta hay nói khi add friend được với người nổi tiếng trên facebook bây giờ. Nhờ quen nó mà mình có tán tỉnh nhỏ nàodám hó hé chặng đường. Mấy đứa em mình hay bạn mình lên cấp ba đi học đi nào ăn hiếp hay dở giọng xin tiền mình bảo nó nhận là em anh Vinh râu, xảy ra chuyện gì cứ nhờ anh Vinh râu. Có vài đứa cậy có anh vinh râu chống lưng bố láo mới chết chứ!
Nó đi học mà suốt này thấy viết bản kiểm điểm, rồi mời phụ huynh nhà nó đến khổ với nó. Nhưng được cái nó thuộc gia đình có điều kiện, bố nó đi Đức nhà nó hai tầng kiểu thái nằm cạnh ngã ba, hồi đó nhà nó được xem một trong top nhà cao nhất và được xem như biểu tượng của xã nó. Nhờ nhà giàu mà hễ nó có chuyện gì thì đi cửa sau chút là qua. Nó đi học đánh lộn từ trong ra ngoài trường, chẳng học hành gì nhưng năm nào cũng qua.
Bọn đạn em nể nó, là nó đã nói là làm, hứa là dữ lời. Lúc nhỏ có lần nó với mấy đứa bạn vào rừng kiếm củi, xứ mình khi đó nghèo có cây củi không nào rớt xuống thì chưa chạm đất đã lấy đi rồi lấy đâu ra củi. Bọn nó lẻn rừng nhà người ta leo lên chặt trộm. Nó đang từ trên cây tụt xuống thì bị bảo vệ rừng bắt được đánh cho trận bần tím mới thả ra. Lúc thoát ra nó lớn lên tôi sẽ đến tìm mày. Lúc lớn lên nó vác dao đến chém gã một trận nhừ tử. Cũng từ vụ đó mà tiếng nó vang khắp huyện
Để nó bớt quậy, mới mười chín tuổi nhà nó đã cưới vợ cho nó. Vậy mà vợ nó sinh được mấy tháng nó chém một thằng nhập viện. Thằng này là đại ca thị trấn, Thằng này với nó giống như Hãng Võ với Lưu Bang kè nhau suốt. Một lần nó với mấy đứa đàn em trên lên thị trấn chơi bị bọn nó chặn đường nó chém. Hôm sau nó kéo mấy đứa vào thẳng quá nhậu chém thằng đó tại quán. Nhưng thằng này có ông chú họ là công an huyện nó thấy không ổn nên vọt lên xe đò vào Sài Gòn. Chờ nhà nó lo lót, định khi nào yên yên rồi về.
Năm nó vào Sài Gòn ghé chộ mình. Nó bảo gái Sài Gòn liều ghê bay, nãy tau đứng bắt xe bus đến đây có em chạy Dylan dừng lại hỏi đi chơi không em?
Mình đùa: Mấy bà đó đang tuyển phi công đó viêc nhẹ lương cao gạo không mất, tướng mi đi làm được đó. hehe.Trong đám bạn mình thì nó là dân giang hồ nhưng xét về mặt đẹp trai thì nó là số một. Nó Cao mét bảy, râu qua nón, mặt góc cạnh, mắt sắc.Lại thêm cái bođy nở nang, cân đối nhờ chơi các môn đá bóng, tắm biển, và chém lộn. Trông nó thằng bạn vàng nó vẫn nổ đến đàn ông cũng thích chứ đừng nói đàn bà!
Tưởng đâu mình đùa với nó cho vui ai dè nó làm thật. Một lần nó kêu mình với thằng bạn đến nhậu thấy nó ngồi cạnh với một em chừng ba mấy tuổi trông mà bọn mình cũng thèm. Mình hỏi nó sao mà kiếp được máy bay ngon thế, nó bảo một lần lang thang công viên, em dừng lại kêu tau đi chơi. Đang kiếm việc mãi không được thấy mấy đứa bay nói vậy, Đời tau có ngán cái gì đâu tau lên xe luôn. Nhờ nó lái may bay mà thời sinh bọn mình được đôi bựa nhậu nhà hàng, số mình số nhờ bạn .hehe
Được đâu chừng nửa năm tình hình ngoài đó nghe cũng yên, lại nghe tin mẹ nó bệnh nó. Nó quyết định về quê. Về nhà được mấy hôm thì bị bắt. Máy bay nó gọi cho mình hỏi nó. Mình bảo nó về quê bị bắt rồi. vậy mà nàng đòi gửi tiền về giúp, đòi về thăm, đòi Mình sợ vợ có ở nhà biết lại rách việc ra. Mình cũng bảo nói thật với nàng nó có vợ rồi, nhà nó cũng khá Mình vẫn nghĩ nghĩ mấy chị Máy bay chỉ vì tình ai dè tình cảm phết. Trong lòng lại thêm nể thằng bạn. keke
Năm đó mình về quê,Thằng bạn trong xóm nó bắt được con mèo hoang to bự. Nó thui nấu dã cầy. Lúc đó nó cũng vừa ra tù bọ mình gọi nó xuống nhậu mà chờ mãi đến lúc làm hết nửa bình năm lít mới thấy nó xuống. Lâu lắm mới gặp lại nó. Mình gắp cho cho nó miếng thị mèo
Nó bảo, tau không ăn thịt mèo đâu
Thằng bạn vàng nó khích.Thằng này ra tù ngoan, tu thân vậy là tốt.
Nó bảo, tu với hú gì, Tau ăn thịt mèo mấy lần xui lắm, mới tháng trước cũng ăn nhậu thịt mèo té gãy tay hay ngón tay.
Thằng bạn vàng tiếp tục, Thằng ni dừ học được thêm cả mê tín nữa bay! dừ bọn tau gọi mi xuống đây nhậu lại mua thêm thịt chó về nữa cho mi nữa à. Mi có biết là quý hóa lắm thằng Vích mới từ Sài Gòn về đây gắp cho mi một miếng mà mi đòi mê tín không ăn...
Nó bảo thôi, để tau ăn sợ bay quá. Kể cũng lạ này nó hổ báo ở đâu không biết nhưng gặp mấy đứa mình nói câu nào là nghe câu đó.
Rồi nó nâng ly bảo Vích tau mi làm cái hề.
Ừ! Ít bữa vô Sài Gòn lái máy bay tiếp chứ?
Nó bảo: Thôi thôi, Cho tau xin hai chữ bình yên!
Bữa đó mình say, nó về lúc nào không biết vừa tỉnh dậy gọi điện liên cho nó sợ nó về có có chuyện gì. Lúc nó chạy xuống chộ mình không biết có thằng nào thấy rồi phục kích nó trên đường về không. Lỡ nó ăn miếng thịt mèo mình gắp mà xui thật thi chết. May không có chuyện gì!
Vậy mà mấy tháng sau nó đen thât!
Nó ra tù bớt đánh nhau hẳn. Vậy mà đêm đó nó đi nộp tài đám cưới thằng học.( Đêm trước đám cưới buổi trưa) Có thằng bạn bị đánh nó đứng ra ra mặt, thường thì có vụ nào chỉ cần nó đứng ra là dừng, Bựa đó gặp thằng này ở đâu tới không biết danh nó, cầm dao đâm nó bất ngờ không nó né kịp trúng ngay tim.
Năm đó nó mới 24!