Thứ Hai, 16 tháng 6, 2014

Câu nói của Churchill

Gần đây tôi thấy rất nhiềucô hồ hởi khi trích dẫn câu nói của người lính, nhà văn, nhà báo, hoạ sĩ và cũng là cựu Thủ tướng Anh (nghe cứ tưởng là người Việt Nam!) Churchill: 
“Một dân tộc tìm cách tránh chiến tranh bằng cái giá của sự nhục nhã thì cuối cùng sẽ nhận lấy cả sự nhục nhã và chiến tranh“. 
Nhưng tôi tin rằng ít người trong số các cô biết rõ về hoàn cảnh ra đời ccâu nói ấy, và câu của ông dành cho ai.
Thưa các cô câu nói của thủ tướng Anh ra đời trong cuộc chiến tranh thế giới thứ hai và câu nói ấy được thủ tướng Anh là dành cho người Pháp.
Khi phát xít Đức đem đội Quân chủ lực của mình đánh Pháp, nên nhớ lúc này Đức chưa Tẩn Liên Xô nên rất mạnh. Thống chế Pháp cũng là bộ trưởng bộ chiến tranh khi đó là Henri Philippe Pétain đã đầu hàng quân Đức, để quân đức chiếm gần hết nước Pháp khi đó chỉ trong gần một tháng, đồng thời tóm gọn hơn 2 triệu tù binh có cả lính Pháp và lính Anh.
Vì sự hèn nhát của người Pháp mà quân đồng minh đã thất thế hẳn so với phát Xít ở châu âu và đồng thời đã đưa Pháp trở thành sân bay cho các máy bay Đức thả bom nước Anh của ông nên trong lúc tức giận đã dành cho dân tộc pháp những lời đó thưa các cô.
Thật thiếu khi không nói đến Henri Philippe Pétain và quyết định đầu hàng của ông để các cô tỏ.
Henri Philippe Pétain trước khi trở thành bộ trưởng bộ chiến tranh của Pháp ông đã từng được nước Pháp phong tặng danh hiệu anh hùng dân tộc với những chiến công trong chiến tranh thế giới thứ nhất. Và nhắc đến Henri Philippe Pétain lại làm tôi không khỏi liên tưởng đến tướng Thanh bộ trưởng bộ Quốc Phòng của ta hiện nay cũng từng là anh hùng trong chiến tranh, tên cũng vần anh, và cũng nhận rất nhiều đá khi phát biểu sau khi Tàu khựa đưa dàn khoan vào biển Việt Nam.
Quyết định đầu hàng của Henri Philippe Pétain đã nhận rất nhiều đá vào thời đó và sau khi kết thúc chiến tranh thế giới thứ hai ông bị kết án Phản bội tổ quốc, lúc đầu người ta tử hình ông nhưng sau hạ xuống còn chung thân. Hẳn các cô là người Pháp chắc sẽ thấy rất uất ức khi bản án quá nhẹ?
Quyết định đầu hàng của Henri Philippe Pétain nhận nhiều đá vào khi đó nhưng sau này dần dần người ta mới thật hiểu ông và có người đã dành cho ông danh hiệu người đầu hàng vĩ đại. Khi người ta hiểu ra rằng ông một người đã từng trả qua chiến tranh, đã hiểu nhưng thế nào sự tàn khốc của của chiến tranh chứ không còn là một trẻ trâu chưa biết mùi gì về chiến tranh, chính quyết định đầu hàng của ông đã giữ cho Paris vẫn còn Tháp Eiffel , vẫn còn Bảo tàng Louvre với những tác phẩm nghệ thuật ở tầm nhân loại , vẫn Khải hoàn môn,... để các cô ngày nay có thể tự sướng mỗi lần đến đó. Và người ta cũng hiểu cho ông rằng quyết định đầu hàng ấy của ông cũng chính vì xuất phát từ lợi ích dân tộc Pháp. Khi ông đã không muốn biến nước Pháp trở thành tiền tuyến cho quân đồng minh, cũng như là chiến trường khốc liệt nhất của chiến tranh thế giới thứ hai.
Và các cô khi đọc những dòng trên nếu các cô là người Pháp hay yêu Paris hẳn có hiểu chút thông cảm nào cho Trần Ích Tắc made in France?
Và có phải các cô khi dẫn câu nói của Churchil là các cô đang muốn tẩn nhau với Tàu?
Kính thưa các cô với những hành động đưa dàn khoan vào nước ta, đưa công nhân về nước, cấm nhà thầu Trung Quốc thi công ở Việt Nam, đâm chìm tàu cá của ta. Các cô có biết Trung Quốc đang cần ở chúng ta thứ gì không. Đó là tiếng sún. Để biến tham vọng chiến tranh của chúng thành hiện thực để chiếm nốt phần còn lại của chúng ta ở biển Đông. Đồng thời cũng nhân đó hù dọa những nước khác sợ té đái. Và không nào thiên thời hơn lúc này khi Nga, Mỹ vẫn đang quần nhau ở U. Và chúng ta sẽ lấy gì đánh lại chúng thưa các cô? chưa kể chiến tranh sẽ tàn phá thêm nước ta như thế nào nữa? Liệu thắng giặc tàu ta sẽ xây lại hơn mười ngày nay không?
Với những gì hiện có vừa nghèo vừa yếu về mọi mặt. Thực sự dù hiện tại tôi là một Anti fan của Đảng thì cũng có thể nói rằng những giải Pháp hiện tại mà đảng đã áp dụng để đối phó với Trung Quốc kể từ khi chúng đưa dàn khoan vào nước ta là tối ưu.
Tôi thật.

CÔNG HÀM 1958


( từ tâm vũ trụ)
Năm đó miền bắc nước ta đang trong cảnh nghèo khó chưa từng có. Các doanh nghiệp có vốn đầu từ nước ngoài đều đội nón ra đi sau khi ông cụ và đám đệ tiếp quản Hà Nội. Kinh tế theo mô hình các nước xã hội chủ nghĩa càng mần thì càng thấy be bét. Lại thêm cuộc cải cách ruộng đất đưa làm dân ta đó lại thêm đói. 
Trong khi đó sau chiến thắng Điện Biên Phủ tiếp quản được nửa nước Trung Quốc không ngừng than vãn với chính phủ ta về những giúp đỡ trong chiến tranh mà đến nay chẳng được đề đáp gì. Lúc đó thì Tàu khựa cũng vừa ra một văn bản về lãnh hải của Tàu thấy bọn Bắc Việt Nam nghèo quá chẳng có gì để đòi nợ liền sai người sang Hà Nội bảo thôi các chú công nhận cho anh cái lãnh hải của anh đi, coi như trừ nợ vậy, và cái đó các chú đâu mất mát cái dì đâu.
Dù biết rõ dạ tâm của Tàu. Nhưng ông cụ thấy trong tình thế đất nước trong tình trạng đói nghèo xơ xác. Nợ hoài chưa trả cũng ngại. Lại thêm cái thằng em Miền nam đang ngày một giàu lên có nhờ thằng Mỹ đằng sau. Giờ không công nhận mất lòng bọn Tầu nó không viện trợ cho thì lấy gì ăn lấy gì mà đánh nhau. Nên ông cụ quyết công nhận cho nó lành.
Tất nhiên với bộ óc siêu việt của cụ một việc là bán nước kiểu như thế cụ không dại gì mà ký vào để lưu danh thiên cổ cả.
Cụ gọi mấy đệ thân nhất của cụ lên nói sơ tình hình. Rồi bảo cụ Chinh ký
Chú Chinh bảo em vừa nhận vụ ruộng đất rồi xin bác tha cho em.
Rồi cụ quay ra bảo chú Giáp ký. Chú Giáp bảo em có chức vụ gì đâu mà kí bác.
Rồi cụ quay ra bảo thôi vậy chú Đồng ký đi.
Đồng cũng ngần ngại, em thấy chúng ta kí cái này như bán nước vậy bác ạ. Em Không dám đâu bác ạ.
Cụ tức giận bảo giờ các chú ký haycác chú đổi cho nhau.
Thấy vậy hai hai cụ Giáp với Chinh liền bảo chúng tôi thấý anh Đồng là Thủ tướng ký là phải rồi.
Cụ Đồng ngậm ngùi bảo thôi thế để tôi ký!
PS: Thấy người ta đấu tố cụ Đồng nhiều quá biên tí